Phần đất liền của Quảng Bình nằm trải dài từ 16°55’ đến 18°05’ vĩ bắc và từ 105°37’ đến 107°00’ kinh đông. Phía bắc giáp tỉnh Hà Tĩnh, phía nam giáp tỉnh Quảng Trị, phía tây giáp nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Lào, phía đông giáp biển Đông.
Địa hình Quảng Bình hẹp và dốc từ phía Tây sang phía Đông. 85% Tổng
diện tích tự nhiên là đồi núi. Toàn bộ diện tích được chia thành vùng
sinh thái cơ bản: Vùng núi cao, vùng đồi và trung du, vùng đồng bằng,
vùng cát ven biển.
Địa hình có đặc trưng chủ yếu là hẹp và dốc, nghiêng từ tây sang
đông, đồi núi chiếm 85% diện tích toàn tỉnh và bị chia cắt mạnh. Hầu
như toàn bộ vùng phía tây tỉnh là núi cao 1.000-1.500 m, trong đó cao
nhất là đỉnh Phi Co Pi
2017 m, kế tiếp là vùng đồi thấp, phân bố theo kiểu bát úp. Gần bờ biển
có dải đồng bằng nhỏ và hẹp. Sau cùng là những tràng cát ven biển có
dạng lưỡi liềm hoặc dẻ quạt.
Các khai quật khảo cổ ở khu vực đã chứng tỏ rằng đã có loài người sinh sống ở khu vực này từ thời kỳ đồ đá. Nhiều hiện vật như bình sử, sành, công cụ lao động đã được phát hiện ở đây. [2] Năm 1926, một vị nữ khảo cổ người Pháp Madeleine Colani đã phát hiện nhiều di vật ở các hang động phía tây Quảng Bình. Bà đã kết luận rằng đã có sự hiện diện của văn hóa Hòa Bình ở khu vực này. [3]
Thời các vua Hùng dựng nước Văn Lang liên bộ lạc, Quảng Bình thuộc bộ Việt Thường.
Thời Hán, Quảng Bình thuộc quận Nhật Nam. Sau khi Champa dành được độc lập và lập nước Lâm Ấp
(thuộc Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định ngày nay)các triều vua Champa
thường vượt đèo Hải Vân tiến ra cướp phá đất Nhật Nam và Cửu Chân và họ
đã làm chủ vùng đát từ đèo Ngang trở vào khi nhà Tấn (Trung Quốc) suy
yếu. Từ đó Quảng Bình là vùng đất địa đầu của Champa đối với các triều
đại Trung Hoa cũng như các triều đại Việt khi người Việt đã dành được
độc lập
Năm 1069, Lý Thánh Tông - vua của Đại Việt đánh Champa bắt được vua
Champa đưa về Thăng Long, để được tha vua Champa đã dâng đất (Địa Ly,
Bố Chính, Ma Linh) tương ứng với tỉnh Quảng Bình và các huyện Vĩnh
Linh, Gio Linh, Cam Lộ, bắc Hướng Hóa của Quảng Trị ngày nay cho Đại
Việt và Quảng Bình chính thức thuộc về Đại Việt từ năm 1069
Di tích nhà thờ Tam Tòa bị đánh sập do bom Mỹ trong cuộc chiến tranh phá hoại lần thứ nhất.
Đời Lê Trung Hưng có tên là Tiên Bình. Năm 1604 đổi tên là Quảng Bình.
Chúa Nguyễn Phúc Khoát
chia Quảng Bình thành 3 dinh: dinh Bố Chính (trước là dinh Ngói), dinh
Mười (hay dinh Lưu Đồn), dinh Quảng Bình (hay dinh Trạm).
Tỉnh được thành lập năm 1831, đặt phủ Quảng Ninh, sau đặt thêm phủ Quảng Trạch.
Năm 1976 ba tỉnh Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên hợp nhất thành tỉnh Bình Trị Thiên, đến năm 1990 lại tách ra như cũ.
Quảng Bình có một dải dài bãi biển tuyệt đẹp với cát trắng, nước
biển xanh, song do quy hoạch chưa rõ ràng và giao thông chưa tốt nên
chưa phát huy được tiềm năng.
Quảng Bình là vùng đất văn vật, có di chỉ văn hóa Bàu Tró, các di
chỉ thuộc nền văn hóa Hòa Bình và Đông Sơn, nhiều di tích lịch sử như:
Quảng Bình Quan, Luỹ Thầy, Rào Sen, Thành Nhà Ngo, thành quách của thời
Trịnh - Nguyễn, nhiều địa danh nổi tiếng trong hai cuộc kháng chiến
chống xâm lược của dân tộc như Cự Nẫm, Cảnh Dương, Cha Lo, Cổng Trời,
Xuân Sơn, Long Đại, đường Hồ Chí Minh v.v... Trong quá trình lịch sử,
đã hình thành nhiều làng văn hóa nổi tiếng và được truyền tụng từ đời
này sang đời khác như “Bát danh hương”: “Sơn- Hà- Cảnh - Thổ- Văn- Võ-
Cổ - Kim”. Nhiều danh nhân tiền bối học rộng, đỗ cao và nổi tiếng xưa
và nay trên nhiều lĩnh vực quân sự, văn hoă - xã hội như Dương Văn An, Nguyễn Hữu Cảnh, Nguyễn Hàm Ninh, Hoàng Kế Viêm, Võ Nguyên Giáp, Hoàng Thanh Đạt...
Tháng 1 năm 2009, báo Los Angeles Times của Mỹ đã chọn Đồng Hới và vườn quốc gia Phong Nha-Kẻ Bàng vào danh sách 29 điểm đến trong năm 2009[1]